Lao Động Hàn Quốc

Cung cấp các thông tin về lao động Hàn Quốc

Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» thu xem google lam viec dem muc doc nao
Fri May 15, 2009 4:53 pm by vodanh00

» Chuyện thỏ tán gái - các đôi yêu nhau cẩn thận bị lừa
Wed Apr 08, 2009 7:17 pm by vodanh00

» "Nhật ký người khoe của"
Tue Apr 07, 2009 1:59 pm by vodanh00

» "NGU" là gì?
Tue Apr 07, 2009 1:58 pm by vodanh00

» Chuyện vợ chồng
Tue Apr 07, 2009 1:54 pm by vodanh00

» Tiếng thét
Tue Apr 07, 2009 1:54 pm by vodanh00

» Chồng và vợ
Tue Apr 07, 2009 1:53 pm by vodanh00

» Đàn ông khác đàn bà
Tue Apr 07, 2009 1:53 pm by vodanh00

» Thà tôi uống thuốc độc
Tue Apr 07, 2009 1:53 pm by vodanh00

Affiliates
free forum


You are not connected. Please login or register

Một vụ tự tử không thành

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Một vụ tự tử không thành on Wed Mar 25, 2009 3:43 pm

vodanh00


adminisrator
adminisrator
Khi tôi kể chuyện đã vô tình "tự tử" này, các bạn tôi dứt khoát bảo đó là chuyện cười, lạ thật?!
Một hôm, vào buổi tối nhân lúc vợ chồng cùng xem phim Hàn Quốc, vợ tôi hỏi:

- Ngày xưa, khi yêu nhau, anh thường nói rằng em là người có một không hai. Vậy bây giờ em muốn biết quan điểm của anh về em như thế nào?

Tôi cười:

- Thì em vẫn là người... "có một không hai"!

Không ngờ câu nói đùa kiểu chơi chữ của tôi làm nàng nổi giận:

- À, thì ra anh bảo rằng tôi là người quá đáng nhất chứ gì? Tôi xấu xí "có một không hai" chứ gì? Được rồi, tôi sẽ về ông bà ngoại cho anh tha hồ tự do. Thoát khỏi con hồ yêu "có một không hai" này nhé!

Rồi nàng đùng đùng xếp mấy bộ quần áo vào vali, mặc cho tôi nài nỉ gần... gãy lưỡi, nàng vẫn đi thẳng ra cửa. Lại còn đóng cửa nghe "sầm" một nhát như đập vào mặt tôi vậy.

Tôi vội mở cửa lao ra, nàng đã lên xe ôm dông thẳng. Tôi không dám đuổi theo, vì về bên nhà vợ tôi sẽ ăn nói với nhạc gia thế nào? Cụ nghiêm khắc lắm, khi nào có dịp tôi sẽ kể lại cho các bạn nghe những "kỳ vấn đáp" mà cụ thử thách tôi cái thuở tôi mon men đến hái bông hoa trong vườn nhà cụ.

Còn bây giờ, tôi chẳng còn biết làm gì hơn là... ngồi uống rượu. Cũng như bao anh chàng Adam khác, tôi có tính vui cũng uống mà buồn cũng uống, rồi không vui không buồn cũng uống... Nhưng rồi uống cạn hết một chai 65ml mà vẫn không hiểu tại sao mình nói đùa một câu "nghiêm trọng" như vậy khi tình cảm của nàng đang dâng lên dào dạt (khi xem phim Hàn Quốc là nàng dạt dào như thế đấy!)

Thói thường, uống rượu là thèm đồ nhậu. Phải rồi, tôi chui vào gầm giường sách thêm chai nữa, bật bếp ga, và đi tìm đồ để nướng. Quái! Không còn món nào dự trữ. Vợ tôi rất khoái đi chợ nên không bao giờ cô ta trữ sẵn đồ ăn cả. Vỗ trán một lúc, tôi lảo đảo mò thùng... nước vo gạo trong góc nhà. Đây rồi, có ba con cá tròn trịa rất ngon lành, mà sao vợ tôi lại ném đi nhỉ?

Mặc kệ, có đồ để nhậu cái đã. Tôi cầm con cá quay lại với cái bếp ga. Chao, mùi ga nồng nặc, thì ra cái bếp cũ nay phải bật đến bốn năm lần nó mới lên lửa. Tôi đang định mở cửa sổ cho khí ga bay ra hết thì cánh cửa chính mở toang, vợ tôi xuất hiện.

Nàng nhìn tôi, nhìn quanh. Nàng nhìn cái chai trên bàn, nhìn cái bếp, nhìn thấy mấy con cá tôi đang cầm, rồi... nàng hét lên một tiếng rất khiếp đảm. Nàng nhào tới ôm chặt lấy tôi thổn thức:

- Trời ơi! Vậy mà em dám thử thách anh. Em không ngờ anh vẫn còn yêu em như vậy.

- Nhưng...

- Em hiểu rồi! Nhìn chai thuốc trừ sâu trên bàn (chết cha, tôi say nên cầm nhầm) và ba con cá nóc trên tay anh (Hả?! Cá nóc?) là em biết anh định làm gì rồi... xin anh đừng bỏ em. Em đã hiểu rằng không có em, thì anh sẽ không thiết sống nữa rồi...

Thế đấy, mồ hôi tôi vã ra như tắm. Thuốc trừ sâu, ga, cá nóc! Lạy trời lạy Phật! May mà vợ tôi chỉ thử tôi nên về kịp, nếu không thì...

Các bạn... nhậu yêu quý, đàn ông không có phụ nữ thì không sống nổi. Nhưng được phụ nữ, đặc biệt là người phụ nữ đó lại là vợ mình cứu tính mạng trong gang tấc như trường hợp của tôi thì chắc rằng đó nhất định là trường hợp "có một không hai" rồi.

Đến bây giờ, mỗi khi chỉ có "hai vợ chồng với nhau", tôi vẫn thường nói đùa với nàng rằng: "Em quả là người có một không hai!". Và những lần như vậy, nàng lại dụi đầu vào bộ ngực... dẹp lép của tôi mà âu yếm. Tôi biết mình vẫn sống!

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết